08 Jan 2019

3 Sự Thật Về Cách Làm Mồi Câu Cá Lóc Mà Bạn Không Dám Tin

Cá lóc hay còn gọi là cá quả, cá bông, cá chuối hoa… là một trong những loại cá phổ biến ở các vùng sông nước và có thể chế biến được nhiều món ăn khác nhau rất tốt cho sức khỏe. Cá lóc ngày nay ngày càng đắt giá với giá trị dinh dưỡng cao.

Câu cá lóc cũng là một trong những thú vui cũng như cải thiện bữa ăn hàng ngày của nhiều gia đình. Để câu cá dễ dàng, trong bài viết này chúng tôi sẽ bật mí cho các bạn cách làm mồi câu cá lóc, cá quả ao sông hồ hiệu quả nhất.

Theo chia sẻ của những người thường xuyên câu cá lóc cho biết, đây là hoạt động rất thú vị. Cá lóc với thân hình dài và tròn, có đầu to, cuốn hút người câu. Tuy nhiên, để câu được cá lóc, chúng ta cũng cần phải có sự chuẩn bị kĩ càng máy câu, mồi câu…thì mới đạt được kết quả

Sử Dụng Mồi Câu Với Phương Pháp Câu Rê

Khi bãi câu là đám ruộng lớn, hay ở ao hồ, bàu đìa sâu mà mặt nước trống trải, hoặc chỉ là lúa mới cấy, hay chỉ có cỏ mọc thấp và lưa thưa, ta mới dùng cần câu rê cá lóc.

Câu rê là khéo léo rê cục mồi chạy là là trên mặt nước một đoạn dài từ năm mười mét đến vài chục mét, bắt chước cách con nhái bơi qua mặt nước một mạch không ngơi nghỉ vậy. Cứ rê con mồi đi qua, sau đó lại thu mồi về, để tiếp tục rê theo chiều cũ. Nhưng, trước khi câu theo cách này, thường ta phải bỏ công sức ra để dọn một bãi câu.

Do đường câu rê khá dài, khác với cách câu nhắp chỉ nhắp con mồi tại chỗ, nên phải tạo bãi câu trước khi câu. Đó là cách tém dẹp đám cỏ dạt sang hai bên, để ở giữa ruộng hay ao hồ có một “đường nước” trống trải, chiều ngang lý tưởng là trên 2m, và chiều dài là từ bờ này sang tận bờ kia của đám ruộng hay ao hồ đó, lý tưởng là trên 15m.

Do có đường câu rê khá dài và trống trải như vậy, nên khi ta rê lưỡi câu đi qua không gặp một vướng víu nào.Tạo xong bãi câu, phải chờ một đôi ngày để chờ bùn lắng hết xuống đáy giúp nước trong trẻo trở lại, đồng thời đủ thời gian để bầy cá lóc sống trong ao hồ đó “hoàn hồn lại vía” thì chúng mới dạn dĩ ăn mồi.

Người câu rê đứng ở khoảng giữa bãi câu, tì cái nạng ở gốc cần lên phía trên đầu gối chân mặt, còn tay mặt thì giữ cần câu để nhịp nhàng rê mồi từ đầu luồng đến cuối luồng. Cá lóc, cá bông đang ẩn mình dưới cỏ để rình mồi, chợt thấy có con nhái (mồi) nhởn nhơ nơi giữa dòng nước trống trải, chúng liền phóng theo đớp mồi nghe tiếng “bặp”, thế là đúng lúc giật cần được cá.

Cái khó khăn của cách câu rê là phải biết cách móc mồi vào lưỡi câu. Mồi nhái khi móc vào lưỡi câu phải chừa cái chân chĩa ra ngoài, để khi rê mồi cái chân đó sẽ rẽ nước như cách con nhái bơi thật vậy, nhờ đó cá lóc dù đa nghi cũng bị lầm lẫn. Khi nó phát giác ra thì mọi chuyện đã rồi. Nếu dùng mồi thằn lằn, cũng phải chừa chân lòi ra như vậy.

Điều cần nhớ thứ hai là mồi phải phủ kín lưỡi câu để khi cá lóc vừa đớp mồi không có cảm giác đau đớn, từ đó nó mới yên tâm ngậm trọn con mồi vào miệng. Đến khi nó thấy đau đớn thì lưỡi câu đã dính vào mép rồi.

Điều cần nhớ thứ ba, khi móc mồi xong, phải dùng thân một đoạn cỏ gài giữa mũi lưỡi câu với nơi xỏ sợi cáp để khi nhắp tay rê mồi lưỡi câu không vướng vào cỏ. Đi câu mà để lưỡi câu liên tục vướng vào cỏ thì mỗi lần lội xuống gỡ lưỡi sẽ làm cho cá sợ hãi mà tản mát đi xa.

Các bạn cũng đã biết, cá lóc cũng giống các loại cá khác, trước khi chịu ăn mồi, nhiều con khôn ranh cứ nhở nha rỉa mồi một lúc, trừ những con quá đói mới chịu ăn liền.

Câu cá lóc cũng còn một bí quyết khác là khi nhắp mồi hoặc rê mồi một lúc lâu mà không thấy động tĩnh gì, thì người đi câu cũng nên làm giả tiếng cá táp mồi “bặp! bặp! …” để kích thích cá ăn mồi nhanh hơn.

Sử Dụng Mồi Câu Với Phương Pháp Câu Cắm

Với cách câu cắm, ta có thể câu cả ngày lẫn đêm, nhưng kinh nghiệm cho thấy câu đêm trúng đậm hơn câu ban ngày. Vì rằng ban đêm cá lóc có thói quen kiếm ăn gần bờ, và chúng cũng tìm chỗ ngủ sát bờ ruộng, bờ ao. Mặt khác, ban đêm yên tĩnh, cá “chịu” ăn mồi hơn.

Câu cắm không ai câu một cần như cách câu nhắp, câu rê mà phải đem theo hàng chục, hàng trăm cần, và một lon mồi to tướng, cùng một số lưỡi câu dự phòng để khi cá ăn mất lưỡi còn có sẵn để thay thế kịp thời.

Khi chọn được bãi câu, ta cứ men dọc theo bờ ruộng hay bờ ao, hồ mà cắm cần. Trước hết, cần phải cắm sâu vào bờ đất (đất giẻ cứng thì cắm cạn, gặp đất mềm phải cắm sâu) để phòng khi gặp cá lóc to mắc câu sẽ quẫy mạnh “nhổ” cần tha đi mất.

Cắm cần xong mới mắc mồi vào lưỡi. Nếu mồi là nhái còn sống thì móc lưỡi câu vào một đùi của con nhái đó. Còn nếu mồi bằng cá rô, các sặc còn sống thì móc lưỡi câu trên lưng cá mà thôi. Cách móc mồi như vậy là nhằm mục đích để con mồi tự do bơi lội trên mặt nước, giúp cá mau phát hiện mà đến cắn câu.

Với loại mồi còn sống như vậy, chỗ thả mồi cần phải trống trải, không có rong cỏ mọc chằng chịt vướng víu, cho nên trước khi móc mồi cần phải tém dẹp sơ qua cho trống trải để con mồi có đủ chỗ trống mà nhở nhơ bơi lội.

Nếu là mồi trùn, ta nên móc cục mồi cho to, để mùi tanh của trùn lan toả rộng trong nước giúp cá lóc đánh hơi mà tìm đến.

Do mỗi lần câu cắm phải dùng nhiều cần (nhớ đúng con số để về thu lại cho đủ) nên phải chọn vị trí xuất phát, sau đó mới cắm tới. Khoảng cách giữa hai cần phải đều nhau, như mười bước chân hay mười lăm bước chân, nhờ đó mà trong đêm hôm tăm tối ta vẫn dễ dàng tìm ra đúng vị trí nơi cắm cần.

Đi câu cắm khoảng một đôi giờ phải đi giáp vòng một tua để thăm cần một lần. Cũng khởi đầu từ điểm xuất phát. Đến thăm cây cần đầu tiên, ta nhẹ nhàng nhấc nhợ câu lên quan sát: nếu cá mắc câu thì gỡ ra bỏ giỏ, sau đó móc lại mồi mới. Nếu cá không dính mà đã mất mồi thì móc lại mồi khác.

Trong trường hợp cá đã nghiến mất lưỡi câu thì tóm lại lưỡi mới. Cũng gặp trường hợp mất luôn cần thì biết chắc chắn là cá đã nhổ cần mà lôi đi, thì nên rọi đèn thăm dò xem cần có vướng vào đám rong cỏ nào gần đó không. Nếu tìm không ra thì cắm vào đó một cần mới. Kiểm soát xong cần thứ nhất, ta lại đến thăm cần thứ hai, thứ ba …

Nếu một lần đi câu đem theo cả trăm cần thì mỗi lần đi thăm cần vừa thú lại vừa mệt. Vì một lần đi thăm giáp vòng xong, mau lắm cũng mất hết nửa giờ. Đến đâu cũng phải đứng lên ngồi xuống, rồi đi tới đi lui mãi làm sao không mỏi mệt?

Thế nhưng nếu dính được năm ba con cá lóc bằng cườm tay hay cổ chân thì không có nỗi vui sướng nào bằng! Câu cắm nhiều khi không dính cá lóc, cá bông mà có khi dính cá trê, dính lươn, và coi chừng dính luôn cả rắn nước, ri cá.

Đi câu cắm, nếu nhiều cần, nên đi vài người để phụ lực cho nhau mới đỡ mệt. Mặt khác, nhiều người bao giờ cũng vui hơn là giữa đồng không mông quạnh trước sau chỉ có ta thui thủi một mình.

Trong giới đi câu có một thứ luật bất thành văn, tuy không nói ra nhưng ai cũng hiểu. Đó là khi đứng trước một bãi câu mới tạo nên, dù không biết là của ai, ta cũng không được quyền tự cho phép buông cần xuống đó, mặc dù rất thèm thuồng.

Mặt khác, khi thấy một người nào đó đang câu, ta không được ngồi hay đứng gần họ để câu chung cho có bạn.

Lẽ dễ hiểu là tạo một bãi câu rê không phải là ít công phu, có khi mất cả buổi mới xong. Đó là chưa nói đến việc trước đó họ cần mất công lui tới nghiên cứu hiện trường này một vài tuần liền để đoán xem dưới các bè rong cỏ dày đặc đó có nhiều cá lóc trú ngụ hay không.

Chỉ khi tin tưởng là bên dưới ao đó có nhiều cá lóc, các tay sát cá mới chịu bỏ công sức ra để tém dẹp rong cỏ, hầu tạo một luồng câu trống trải như ý. Cũng xin được nói thêm, một bãi câu như vậy, có thể sử dụng cả tháng, nghĩa là câu nhiều lần, chứ không phải chỉ một hai lần. Hễ bên dưới còn cá là còn tiếp tục câu.

Với người đi câu chuyên nghiệp, nhiều khi chỉ đứng trên bờ ao, bờ ruộng quan sát một lúc, họ cũng đoán biết dưới đó có nhiều cá sinh sống hay không, và chịu ăn mồi hay không.

Nếu ao lớn, nước sâu, mà nước trong veo đến tận đáy, cá lóc dù nhiều cũng nhát, không bao giờ chịu ăn mồi. Còn những hồ nước đục ngầu, rong cỏ tốt tươi là nơi cá đủ mồi ăn nên con nào cũng béo, nên cá chậm ăn mồi. Muốn câu được chúng, ngoài việc phải có mồi hấp dẫn, còn phải trổ hết tài nghệ ra rê hay nhắp cần thì may ra cá mới chịu ăn mồi.

Nhiều người còn chịu khó cúi xuống vốc từng bụm nước ruộng, nước ao cho vào miệng ngậm một lúc để xem trong nước phảng phất mùi tanh của nhớt cá nhiều ít ra sao để biết số lượng cá trong ao, dìa đó nhiều ít cỡ nào.

Kinh Nghiệm Câu Cá Lóc

cá lóc là loài săn mồi khá dạn, chúng hay lấp ở những bờ cỏ nhỏ ngay sát bờ để chờ con mồi bơi qua là lao ra đuổi. Nắm được đặc tính này của chúng, các cần thủ thường quăng mồi dọc theo các bãi cỏ nằm ngay bờ là rất dễ có cá cắn.

Những hôm trời mưa nhiều mà có khoảng thời gian hửng nắng thì các lóc thường ra kiếm ăn, câu cá lóc thì đơn giản nhưng để hiểu tập tính và khi nào đi câu khi nào không nên đi thì không phải cần thủ nào cũng biết.

Cá lóc háu ăn nhưng chúng chỉ ăn vào lúc sáng sớm hay hoàng hôn, trời nắng nóng hoặc mưa gió thì không nên đi câu vì thời gian này chúng rất ít đi ăn mồi”,

đồ câu cá lóc mua một lần có thể dùng đến vài năm nên không nên tiếc tiền mà nên đầu tư một lần. Tránh mua những dụng cụ quá rẻ vì tiền nào của ấy, chỉ đi câu được vài lần có thể sẽ phải thay đồ mới.

Những thứ cần đối với những người muốn đi câu cá lóc là một chiếc cần câu máy với giá khoảng 800 ngàn đồng trở đi là ổn. Một chiếc máy câu, tùy vào sở thích, sở trường của mỗi người mà sẽ dùng máy ngang hay máy đứng với tầm giá từ 600 – 900 ngàn đồng tùy vào điều kiện kinh tế của mỗi người.

Một cuộn dây PE có giá khoảng 200 ngàn, ít nhất người câu nên có hai con mồi giả trở lên để có thể câu được mọi địa hình như nước trống hay nhiều cây cỏ.

Có một số người họ không thích câu mồi giả mà họ dùng những chiếc lưỡi câu đơn sau đó móc những chú nhái thật còn sống vào để câu. Tuy nhiên, làm như vậy sẽ hao mồi, nhiều khi kiếm không có để đi câu. Ngày nay, có rất nhiều sản phẩm mồi giả ra đời để phục vụ người câu vì vậy rất thuận tiện và linh hoạt thay đổi mồi”,

Thường thì các cần thủ câu lure thường dùng loại cần câu máy ngang bởi cần này có thể ném xa, độ chuẩn xác cao. Đặc biệt máy ngang có thiết kế nhỏ gọn, linh hoạt, trọng lượng nhẹ nên người câu có thể ném hàng trăm lần mỗi lần đi câu.

Tuy nhiên những người mới tập câu máy ngang khá khó khăn khi ném mồi, loại máy này rất dễ rối dây, có thể người mới mất đến 2/3 thời gian để gỡ rối dây.